Thứ Ba, 18 tháng 1, 2011

GSMS - Chương 129: Thỉnh mệnh (1)


Chương 129: Thỉnh mệnh (1)

Nhóm dịch: Ngạo Thiên Môn (vip.vandan.vn)

"Tiêu Bố Y rốt cuộc phát hiện Dương Quảng là một người cố chấp khó có thể tưởng tượng, nếu thực sự bác sĩ đương đại chuẩn đoán, thực có thể nói Dương Quảng thuộc loại tâm thần phân liệt mức độ nhẹ. Vẻ mặt bất an của Tiêu Hoàng Hậu cho thấy, nàng cũng không tán thành cách làm của trượng phu, lo sợ về những phát triển về sau. Dương Quảng là một người thông minh như vậy sao lại bị che mờ đi lý trí của bản thân?"...
Tiêu Bố Y vẫn cân nhắc Dương Quảng là dạng người gì, hôm nay đối mặt hắn cũng đã đại khái biết Dương Quảng dạng người gì.

Dương Quảng thông minh, Dương Quảng có tài, Dương Quảng muốn làm thiên cổ nhất đế. Lý tưởng của hắn, khát vọng của hắn, chủ trương cùng kiến giải của hắn, Tiêu Bố Y đều tự nhận không bằng, theo góc độ thống trị quốc gia mà nhìn, Dương Quảng không phải không nghĩ, mà là nghĩ so với rất nhiều người xa hơn nhiều, hắn làm Hoàng đế nghĩ so với rất nhiều Hoàng đế còn nhiều hơn nhiều. Trên thực tế Tiêu Bố Y biết bản thân bất quá cũng chỉ là một người thường, hắn cho tới bây giờ cũng chưa từng nghĩ đến đi làm một Đế vương, ngàn năm sau không có cơ hội nghĩ, cho dù đến ngàn năm trước, hắn cũng chưa từng có ý niệm này trong đầu.

Làm Hoàng đế cũng không tệ, nhưng nếu phải làm một Hoàng đế như Dương Quảng, Tiêu Bố Y chẳng thà đi chăn ngựa còn tốt hơn. Nhìn ánh mắt cháy bỏng của Dương Quảng khi nói ra thiên cổ nhất đế, Tiêu Bố Y cảm thấy Dương Quảng thật sự có chút bệnh. Nếu theo sự phân tích của thời đại hắn mà nói, Dương Quảng xem như là điển hình của chứng tổng hợp của tính cố chấp cuồng tưởng, thật ra phân tích của thời đại hắn cũng nói rõ, rất nhiều nhà phát minh, người có thành tựu đều có tính cách cố chấp, một số không thành tự mà suy sụp thì đương nhiên cũng không làm nên đại sự gì. Nhưng sự cố chấp của Dương Quảng cũng khó có thể tưởng tượng, với sự quan sát của Tiêu Bố Y trong khoảng thời gian này, Dương Quảng nếu không chinh phạt Cao Lệ, hắn hơi chút làm dịu đi, hắn thực có thể trở thành thiên cổ nhất đế. Bởi vì cho dù sau khi kiến Đông Đô, khai thông kênh đào, Trung Nguyên cũng không có gió mây tứ khởi, dân chúng vẫn còn có thể thừa nhận được, nhưng Dương Quảng muốn vượt qua Tần Hoàng, đuổi theo Hán Vũ, lần đầu tiên chinh phạt Cao Lệ vì mục đích đại nhất thống, quốc gia đã xuất hiện vấn đề, bởi vì tấn công Cao Lệ lượng binh dịch đã vượt qua tổng cung của các năm trước, cơ hồ là cả nước bị vận động.

Ba lần chinh phạt Cao Lệ, chỉ vì một giấc mộng trong lòng hắm, lần đầu tiên hắn chính phạt vật chất chuẩn bị sung túc, nhưng tâm lý chuẩn bị không đủ cho nên thất bại. Hắn quá bức thiết muốn vãn hồi thể diện, quá bức thiết muốn thành thiên cổ nhất đế, hiện tại lại có ý niệm lần thứ tư chinh phạt Cao Lệ trong đầu?

Tiêu Bố Y không biết làm thế nào cho phải, chẳng lẽ chỉ bằng vào mấy câu nói của hắn, đã ủng hộ khởi lên đấu chí của Dương Quảng, muốn chinh phạt Cao Lệ lần thứ tư? Vậy Dương Quảng còn không trở thành hôn quân, mình chỉ sợ cũng đã trở thành thiên cổ tội nhân.

Hậu Đức điện rất yên lặng. Tiêu Hoàng Hậu khi nghe được muốn chinh phạt Cao Lệ lần thứ tư, rốt cuộc cũng bất an, hắn tuy không để ý tới chính sự, nhưng cũng biết một lần đánh Cao Lệ, khởi nghĩa ở tại Đại Tùy liền thường xuyên hơn một lần, phu quân còn muốn chinh phạt Cao Lệ, vậy giang sơn chỉ sợ sẽ lâm vào tình trạng cực kỳ nguy hiểm.

"Thế nào, ngươi không đồng ý với ý tưởng của ta?" Dương Quảng ánh mắt lạnh lùng cháy bỏng, sắc mặt cũng có chút âm trầm, nhìn chằm chằm vào Tiêu Bố Y, chờ đợi hắn trả lời.

Tiêu Bố Y rốt cuộc phát hiện Dương Quảng là một người cố chấp khó có thể tưởng tượng, nếu thực sự bác sĩ đương đại chuẩn đoán, thực có thể nói Dương Quảng thuộc loại tâm thần phân liệt mức độ nhẹ. Vẻ mặt bất an của Tiêu Hoàng Hậu cho thấy, nàng cũng không tán thành cách làm của trượng phu, lo sợ về những phát triển về sau. Dương Quảng là một người thông minh như vậy sao lại bị che mờ đi lý trí của bản thân?

"Hồi Thánh Thượng. Nghĩ đến Cao Lệ vốn là nới được lễ nghi giáo hóa, Thánh Thượng muốn Cao Lệ trở về Đại Tùy thật sự không thể bàn cãi" Tiêu Bố Y cười nói: "Thần ủng hộ Thánh Thượng lại chinh phạt Cao Lệ".

Dương Quảng mừng rỡ, lại chụp lấy vai Tiêu Bố Y, lên tiếng cười nói: "Tiêu khanh gia thật là tri kỷ của trẫm , nghĩ đến cả triều thần đều phản đối, vô tri đến cùng cực, Tiêu khanh gia, trẫm nếu chinh phạt Cao Lệ lần thứ tư, nhất định phải cho ngươi làm Đại tướng quân, theo trẫm xuất chinh".

Tiêu Bố Y hoảng sợ, thầm nghĩ mọi người đều nói liên tục thăng ba cấp đã xem như là kỳ ngộ, mình một Giáo Thư Lang nếu lên đến Đại tướng quân, vậy không phải liên tục thăng năm sáu cấp? Dương Quảng thuận miệng phong mình làm một Đại tướng quân, Đại tướng quân này cũng rất không đáng giá.

"Thánh Thượng ưu ái nâng đỡ, Bố Y thật sự lo sợ không đảm đương nổi" Tiêu Bố Y biết lúc này không thể khuyên Dương Quảng, chỉ cần mình nói chinh phạt Cao Lệ không thành, phỏng chừng cho dù không có kết cuộc như Hộc Tư Chánh, trở thành Đại tướng quân cũng chỉ là chuyện mở tưởng mà thôi," Hôm nay trời giá rét, Thánh Thượng vất vả đã lâu, thần cũng cảm thấy không nên nóng lòng nhất thời, đợi khi khai xuân, Giáo Thư Lang nhất định sẽ cùng Thánh Thượng thương lượng chuyện chinh phạt Cao Lệ, không biết ý Thánh Thượng thế nào?"

Hắn nói có chút tùy ý, lại muốn cùng Thánh Thượng thương lượng, thật sự là hành động mà triều thần trước giờ chưa từng có, các cung nhân đều kinh ngạc, thầm nghĩ tiểu tử này không biết sống chết, Dương Quảng nghe xong lại mừng rỡ, "Như thế cũng tốt, hiện nay trời giá rét, kênh đào đóng băng, vật chất cung cấp cũng không nhanh, ta hiện tại muốn lập tức hạ chiếu, cho dân chúng cả nước chuẩn bị".

Tiêu Bố Y khẽ cười nói: "Thánh Thượng không cần nóng lòng nhất thời".

Dương Quảng cau mày, "Tiêu ái khanh ngươi không biết binh pháp, không hiểu về chinh phạt, nếu thảo phạt Cao Lệ, muốn xuất binh vào lúc khai xuân, vật tư tập kết phải sớm chuẩn bị. Cao Lệ khó đánh, chúng ta thao luyện chuẩn bị cho tốt mới được, Đông Lai tạo thuyền, Giang Nam tạo xe, dân phu chuyển gạo, chế tạo khải giáp, cái nào cũng cần phải có thời gian dài…"

Tiêu Bố Y thầm nghĩ mục tiêu cuối cùng của vị này chính là chinh phạt Cao Lệ, đối với mấy cái chuẩn bị này thật ra cũng là ngựa quen đường cũ.

"Thánh Thượng, thần biết chuẩn bị là phải có, nhưng có thể để cho thần trước tiên kể cho người nghe hai câu chuyện xưa có được không?"

Dương Quảng ngẩn ra, "Ngươi muốn kể chuyện xưa gì?" Đây là Tiêu Bố Y, hơn nữa cũng theo ý đồ chinh phạt Cao Lệ của hắn, chứ nếu là người khác vào lúc này mà muốn kể chuyện xưa cho Dương Quảng nghe, phỏng chừng đã sớm bị hắn cho người vác gậy đánh đuổi ra ngoài. Dương Quảng làm Thiên tử đã nhiều năm, bên người tuy ít có người dám can gián, Ngu Thế Cơ, Bùi Uẩn, Vũ Văn Thuật, kể cả Nạp Ngôn Tô Uy, Đại tướng quân Trương Cẩn đều không dám nói nhiều lời, nhưng hắn nếu chinh phạt Cao Lệ, quần thần thế nào cũng đồng loạt phản đối, điều này làm cho trong lòng hắn thực không thoải máu, có thể tìm được loại người cùng hắn thương thảo chuyện chinh phạt Cao Lệ như Tiêu Bố Y, thật sự cũng không dễ dàng.

"Thật ra mỗi cá nhân đều có mục đích, Thánh Thượng thân là Thiên tử, thì phải trở thành thiên cổ nhất đế, hạ thần hạ tuy thấp kém, nhưng cũng có một mục đích, đương nhiên là gia quan tiến tước" Tiêu Bố Y khẽ cười nói: "Hạ thần thô bỉ, mong Thánh Thượng lượng thứ".

"Gia quan tiến tước mỗi người đều nghĩ, ngươi cái này thì tính là thô bỉ gì" Dương Quảng tuy chỉ mới thật sự nói chuyện cùng với Tiêu Bố Y có một lần, lại cảm thấy người này rất được, hiểu được lý tưởng cao xa của mình, còn tích cực ủng hộ kế hoạch của mình, quả thực so với Vũ Văn Hóa Cập kia hơn cả trăm lần. Ngàn vàng dể được, tri kỷ khó cầu, Vũ Văn Hóa Cập chỉ có thể xem như vỗ mông ngựa, còn Tiêu Bố Y lại xem như là tri kỷ của hắn. Tiêu Bố Y một mặt nói bản thân thô bỉ, Dương Quảng ngược lại lại cảm thấy hắn rất thật thà, lại còn giúp hắn giải vây.

"Thánh Thượng rất anh minh" Tiêu Bố Y tán thưởng nói: "Mục đích có thể thấy, hạ thần cho dù muốn gia quan tiến tước, nwhng cũng phải hưởng thụ cuộc sống. Cho dù nhanh chóng chạy đến mục tiêu, cũng không quên quan sát phong cảnh ven đường”.

Dương Quảng lộ ra vẻ trầm tư, "Phong cảnh ven đường?"

"Không sai," Tiêu Bố Y gật đầu nói: "Một ít người chỉ là vì đạt thành mục tiêu, hao tận tâm lực, hạ thần có khi lại cảm thấy. Quá trình phấn đấu cũng là một loại khoái hoạt, khi mục tiêu đạt thành bất quá chỉ là một khoảnh khắc, khoái hoạt ngắn ngủi. Khoái hoạt khi phấn đấu mới là duy trì cả đời".

Dương Quảng chậm rãi ngồi xuống, hai hàng lông mày lại cau lại, bất quá lần này là trầm tư, chứ không phải là âm trầm.

"Thánh Thượng hay là trước tiên nghe hai câu chuyện xưa của hạ thần?" Tiêu Bố Y hỏi, buông bỏ ý niệm người trước mắt là quân vương ra khỏi đầu, kiên nhẫn nói.

"Ngươi nói đi" Dương Quảng lẩm bẩm nói: "Ta không biết đầu ngươi cấu tạo thế nào, lại có nhiều ý tưởng ngạc nhiên đến kỳ quái như vậy. Ta cũng muốn nghe xem chuyện xưa mà ngươi muốn kể cho ta là muốn ám chỉ cái gì".

Tiêu Bố Y biết Dương Quảng này một chút cũng không ngu ngốc, chỉ có những thời điểm bị tính cố chấp sở gây trở ngại mà thôi, "Trước đây có hai huynh đệ, đốn củi sinh sống, áo không đủ mặc, cơm không đủ no, mỗi bữa cơm chỉ được hai chén cơm trằng là vui vẻ rồi, nếu có thể có thêm miếng thịt, thì đã là hạnh phúc bằng trời".

Dương Quảng có chút buồn cười, "Trên đời này có huynh đệ như vậy không, ăn như vậy đã rất vui vẻ, ta sao lại không biết? Tiêu Bố Y, ngươi rốt cuộc là kể chuyện xưa gì vậy".

Tiêu Bố Y cũng không phân biện giả thật, chỉ sợ lộng xảo thành chuyên, chỉ cười nói, "Chuyện xưa chỉ là chuyện xưa, không cần phân thật giả".

"Ngươi cứ kể tiếp đi" Dương Quảng nói.

"Hai huynh đệ cuộc sống khốn khổ, nhưng lại rất vui vẻ," Tiêu Bố Y tiếp tục kể: "Có một ngày trời đông giá rét, hai huynh đệ không thể lên núi đốn củi, chỉ ngồi quanh bếp lửa mà hưởng thụ. Lão đại hỏi, lão Nhị, búa của chúng ta ngày mai phải tìm thợ rèn mài rồi, chúng ta cả đời cùng khổ, thực muốn biết Hoàng Thượng cả ngày làm cái gì".

Dương Quảng đến đây thì hứng thú hỏi, "Lão nhị nói thế nào?"

Tiêu Bố Y cười nói: "Lão nhị nhìn thoáng qua cái búa sứt mẻ, tràn đầy chờ mong nói, ta nghĩ Hoàng Thượng mỗi ngày chỉ dùng búa vàng để đốn củi, vậy búa sẽ khong phải mỗi ngày đều phải mài, còn có thể tiết kiêm được tiền. Lão đại mắng lão Nhị ngu ngốc, Hoàng Thượng sao lại đi đốn củi, ta nghĩ nên ngồi cạnh lò lửa mà ăn bánh mới đúng".

Dương Quảng kinh ngạc, giây lát lại lên tiếng cười lớn: "Lão đại lão nhị thật sự thú vị, bất quá cũng ngu ngốc, Hoàng Thượng sao lại đi đốn củi? Hoàng Thượng sao có thể ngồi bên lò lửa mà ăn bánh? Bố Y, chuyện xưa mà ngươi chế tác thật thú vị" Tiêu Hoàng Hậu không biết từ khi nào đã đi tới, ngồi ở một bên khẽ cười nói: "Thiếp nghĩ người như thế cũng có, Thánh Thượng, năm đó thiếp cũng đã từng vất vả, biết rất nhiều người có rất nhiều lúc một văn tiền cũng phải so đo. Thánh Thượng, năm đó thiếp cũng đã từng bần cùng, chỉ nghĩ khoog cần lo đến việc áo cơm là tốt lắm rồi, làm sao nghĩ đến có thể ở cùng một chỗ với người?"

Tiêu Hoàng Hậu nói nhẹ nhàng, đưa tay chậm rãi cầm lấy tay của Dương Quảng, "Thánh Thượng, mới vừa rồi Bố Y nói, trong khi phấn đấu cũng nên để ý tới phong cảnh ở ven đường, cũng là phong cảnh mà thiếp đã từng hướng tới, chỉ đáng tiếc là, gần đây loại phong cảnh này thiếu đi nhiều".

Nàng trợ giúp Tiêu Bố Y nói chuyện, nhẹ nhàng cầm tay Dương Quảng, trong giọng điệu cũng có chút thâm ý, Dương Quảng khẽ cau mày, cũng nghĩ tới cái gì đó, hồi lâu mới nói: "Tiêu Bố Y, ngươi không phải còn một câu chuyện xưa nữa?"

"Chuyện xưa thứ hai hình như trong sách cũng có ghi lại, cũng đơn giản" Tiêu Bố Y nói: "Có thần hướng tới một Hoàng Thượng tấu viết, thiên hạ hạn hán, dân chúng không có cơm ăn, chết đói rất nhiều, Hoàng Thượng hỏi lại, vậy tại sao không ăn thịt?"

Tiêu Bố Y nói tới đây, mặt mỉm cười, Dương Quảng đột nhiên đứng lên, giận không thể át nói: "Đây là Huệ Đế kỷ ghi lại, đó là một hôn quân, chỉ biết ăn uống vui chơi chứ không biết gì, ngươi nhắc tới hắn, là trào phúng ta không biết dân chúng khổ sao? Ngày ta lên ngôi, chính là đại xá thiên hạ, miễn trừ thuế cho thiên hạ cả năm. Ta vừa lên ngôi Thiên tử, đã thực thi đạo thánh nhân mà trọng đãi người tài, ta trọng tu luật Đại Tùy, hủy bỏ toàn bộ khổ hình mà Tiên đế lúc tuổi già chế định, Tiêu Bố Y ngươi chẳng lẽ không biết? Ngươi nếu không biết, có thể xem luật lịch các đời, người nào có chế định khoan hồng đại lượng như ta? Đinh tuổi nhận tội, khuếch trương đạo hiếu, ân nghĩa rõ ràng, đều rõ ràng chi tiết. Có quân vương đời nào rõ ràng được như ta? Ta tại vị nhiều năm, khoan miễn giảm thuế không kể xiết, tháng trước còn đại xá thiên hạ ngươi chẳng lẽ không thấy được? Ta khổ tâm chỉ vì Đại Tùy nhất thống, nam bắc dung hợp, Hoa Hạ dương oai, tứ hải thống nhất, ngươi đem ta so sánh với Tấn Huệ Đế, thật vô tri đến cực điểm".

Tiêu Bố Y vất vả nên tri kỷ một chút đã biến thành vô tri đến cực điểm, nhưng mặt vẫn không đổi sắc, nhìn thấy bộ dánh giận giữ cùng thất vọng của Dương Quảng, cũng không sợ hãi, lại có chút áy náy nói, "Hồi Thánh Thượng, thần không có ý này. Thần muốn nói chính là, dân chúng không biết tâm tư của Thánh Thượng, Thánh Thượng có đôi khi cũng sẽ không biết tâm tư của dân chúng. Thánh Thượng nghĩ tới nghiệp lớn, dân chúng lại chỉ vì ăn một hai cái bánh đã rất vui vẻ hưng phấn. Cái này gọi là yến tước so so sánh được với hồng hộc. Thánh Thượng chí hướng cao xa, dân chúng làm sao biết được? Nhưng dân chúng cũng giống như Bố Y, chính bởi vì không biết không hiểu được tâm tư cao xa của Thánh Thượng, lúc này mới có câu oán hận…"

Dương Quảng nghe đến đó, sắc mặt đã dịu đi, Tiêu Hoàng Hậu cũng đứng lên theo, nhẹ giọng nói: "Thánh Thượng, Bố Y là người thô lỗ, không có tâm tư như các đại thần, người đừng suy nghĩ nhiều".

Dương Quảng hừ lạnh một tiếng, phất tay áo rời đi, Tiêu Hoàng Hậu cuống quít đi theo, khi rời đi quay đầu lại cười cười với Tiêu Bố Y, nhẹ nhàng khoát khoát tay, giống như bảo Tiêu Bố Y yên tâm. Tiêu Bố Y đứng ở nơi đây, muốn nói gì cũng không nói được, có chút bất đắc dĩ, cảm thấy bản thân có chút thất bại, nhưng các cung nhân đều lại vì Giáo Thư Lang không biết chết sống này mà đổ mồ hôi lạnh, bọn họ cho tới bây giờ chưa từng nhìn thấy Thánh Thượng lại có lúc có khai tâm như thế, cũng rất ít khi nhìn thấy Thánh Thượng lại nổi giận như thế, nhưng Thánh Thượng nổi giận như thế lại không có trách phạt gì Giáo Thư Lang, coi như là chuyện cực kỳ hiếm thấy.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét